Nhật Kí Online



chạm vào quá khứ
11:39 pm, by tuangp
permalink




sao toàn là ảnh porn ko dị nè
11:44 pm, by tuangp
permalink




thành bại là do mình hay do trời
8:12 pm, by tuangp
permalink




giá như mà…anh có thể quay lại cái ngày xưa..
8:05 pm, by tuangp
permalink




Hãy cười lên !

Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này :
Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra. Tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường để một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.

Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.

Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mắc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải?

Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì?

Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao. Một lát sau, không biết từ đâu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua.

Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng một ngày một gần nhau hơn?

Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!

12:45 pm, by tuangp
permalink




Đôi bạn Thạch Sùng

Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này :
Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra. Tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường để một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.

Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.

Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mắc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải?

Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì?

Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao. Một lát sau, không biết từ đâu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua.

Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng một ngày một gần nhau hơn?

Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!

12:40 pm, by tuangp
permalink




Chúng ta là bạn thì tôi sẽ ….

(A)ccept  you as you are – Chấp nhận con người thật của bạn.

(B)elieve  in “you” – Luôn tin tưởng bạn.

(C)all you just to say “HI” – Điện thoại cho bạn chỉ để nói “Xin chào”.

(D)on’t give up on you – Không bỏ rơi bạn.

(E)nvision the whole of you – Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí tôi

(F)orgive your mistakes – Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.

(G)ive unconditionally – Tận tụy với bạn.

(H)elp you – Giúp đỡ bạn.

(I)nvite you over – Luơn lôi cuốn bạn.

(J)ust “be” with you – Tỏ ra “xứng đáng” với bạn.

(K)eep you close at heart – Trân trọng bạn.

(L)ove you for who are – Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.

(M)ake a difference in your life – Tạo ra khác biệt trong đời bạn.

(N)ever judge – Không bao giờ phán xét.

(O)ffer support – Là nơi nương tựa cho bạn.

(P)ick you up – Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.

(Q)uiets your tears – Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.

(R)aise your spirits – Giúp bạn phấn chấn hơn.

(S)ay nice things about you – Nói những điều tốt đẹp về bạn.

(T)ell you the truth when you need to hear it – Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.

(U)nderstand you – Hiểu được bạn.

(W)alk beside you – Sánh bước cùng bạn.

(X)amine your head injuries – “Bắt mạch” được những chuyện khiến bạn “đau đầu”.

(Y)ell when you won’t listen – Hét to vo tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.

(Z)ap you back to reality – Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.

12:38 pm, by tuangp
permalink




25 Bệnh “”DÂM”” trong Facebook

1. Không post bài, nhưng suốt ngày lang thang đọc bài của người khác, gặp bài hay thì đắc chí cười một mình, cái ấy gọi là thị “”DÂM”“.

2. Rình mò bài người khác, đợi có bài mới là nhào dzô xé tem, giựt tem gọi là hiếp “”DÂM”“.

3. Viết bài có dính dáng đến một bài khác, hai bài khen lẫn nhau, đặt đường link tới nhau, rồi tâng bốc lẫn nhau, dùng avatar của nhau gọi là thông “”DÂM”“.

4. Ngày nào cũng post bài, có khi lên tới vài chục bài một ngày, không post không chịu được gọi là cuồng “”DÂM”“.

5. Viết bài chỉ cho riêng mình, không cho bất kỳ ai đọc, kể cả người trong friendlist của mình gọi là thủ “”DÂM”“.

6. Viết bài mà hay sử dụng những từ ngữ có tính kích thích và khiêu gợi sự tò mò và trí tưởng tượng của người đọc gọi là thư “”DÂM”” .

7. Viết bài, rồi gửi link cho mọi người trong YM list, gửi lên forum, đi spam quảng cáo, la liếm tè le khắp nơi gọi là mại “”DÂM”“.

8. Viết chưa xong một bài trong forum, rồi đề hàng chữ “to be continued” hay “đang edit” để câu khách gọi là mãi “”DÂM”“.

10. Để avatar toàn những ảnh “lừa tình”, đã qua chỉnh sửa photoshop vài chục bận cho giống diễn viên điện ảnh, nhằm câu khách vãng lai gọi là khiêu “”DÂM”“.

11. Đổi chữ kí và đổi avatar liên tục trong ngày gọi là bạo “”DÂM”“.

12. Chủ nhân bài viết, đôi khi add rồi edit, edit rồi lại add bài viết gọi là loạn “”DÂM”“.

13. Suốt ngày tốn thời gian đi reply linh tinh trong các Box khác gọi là hoang “”DÂM”“

14. Copy bài của người khác đem về làm thành bài của mình mà không hỏi chủ nhân một tiếng gọi là quỵt “”DÂM”“.

15. Viết bài rùi tự nghĩ mình là hot poster gọi là ý “”DÂM”“.

16. Viết bài rùi tự tung hê mình lên là hot poster gọi là khẩu “”DÂM”“

17. Viết reply trong bài: “thank pro,thank anh,thank chị,thank em” để tăng bài viết gọi là kích “”DÂM”“

18. Có nhiều bài viết mới, cực hay, cực đỉnh, cực chất lượng gọi là đại “”DÂM”“

19. Vô reply bài viết mà chỉ có tem, hay wá, wá hay, hihi, haha, hehe, cụt ngủn gọi là tiểu “”DÂM”“

20. Đọc bài của mình post thấy hay quá, đêm về ngủ mơ cũng thấy ta nói đó là mộng “”DÂM”” !!!…

21. Viết bài xong rồi ép buộc người khác zô reply, ai zô coi mà ko reply thì ko cho down blah blah blah … đó gọi là cưỡng “”DÂM”“.

22. Zô bài người ta đọc òi phủi đít đi ra kiếm bài khác đọc tiếp hem thèm reply hun hít chút đỉnh, cái đó gọi là thưởng “”DÂM”“

23. Đi za đi zô xem hồ sơ chỉ để ngắm hình mình òi đòi để hình này bỏ hình kia ròai tự sướng tự fê, cái đó gọi là ảnh “”DÂM”“.

23. Tập tành vô forum chơi, lâu ngày ghiền post bài luôn gọi là nhiễm “”DÂM”“.

24. Post bài lâu ngày có tiến bộ gọi là ngấm “”DÂM”” còn không tiến bộ nổi thì gọi là ngâm zấm…

25. Đọc bài này xong, khoái quá, cứ phải chui ra chui vô đọc hoài, mệt, kêu bằng khổ “”DÂM”“.

St.

3:38 pm, by tuangp
permalink




Chê mẹ quê, con du học về nước ra khách sạn ngủ

Nó nói: “Khi nào mẹ về hưu thì con sẽ đón mẹ sang, nhà dưỡng lão ở bên ấy điều kiện cực tốt…” – cô nghe mà lòng nặng trĩu. Lẽ nào cho con đi du học là một cuộc đầu tư thất bại?

Chú bị ung thư tụy. Không phải đến lúc nhập viện chú mới biết. Chú biết từ lâu rồi và cũng biết bệnh không thể cứu chữa được. Chú đã gặp vài người cùng bệnh như mình. Họ đã đi chữa khắp nơi, tốn hàng núi tiền nhưng bệnh tình càng ngày càng xấu đi. Họ sống trong đau đớn, vật vã.

Không chỉ thế mà người thân của họ cũng khốn khổ, vất vả vì chăm sóc, lo lắng và chịu những cơn cáu bẳn vì đau đớn của họ. Chú thương vợ con và cũng không muốn mình phải kéo dài đau đớn, nên đã giấu.

Chú cương quyết không chữa trị và bảo: “Tiền đấy để cho con đi học…”. Trước khi lên thiên đường, chú dặn cô đến 3 lần về chuyện cho con du học. Chú mong ước con được học hành thành tài để cho con và cả cho đất nước… Mong ước của chú trở thành gánh nặng oằn vai cô. Vì lới hứa với chồng, vì tương lai của con mà cô nhủ lòng: Mình đói khổ, vất vả thế nào cũng phải cho con du học…

Để con chuyên tâm học hành, cô không cho con đi làm thêm và động viên: Học chỉ vài năm thôi, con cố học tốt để lấy kiến thức, sau này làm việc cho tốt. Chuyện tiền nong mẹ sẽ lo… Nhưng chẳng thể nào tính cho hết được với thời cuộc. Mới đóng xong học phí nửa năm đầu thì giá ngoại tệ tăng đến chóng mặt. Tính chi phí cho một năm thì bây giờ chỉ đủ nửa năm học.

Vốn liếng hai vợ chồng cô gom góp từ những ngày chồng còn sống, cộng với thu nhập của mình và số tiền cô làm ngày làm đêm đến kiệt sức con mới học xong 3 năm phổ thông và 2 năm đại học. Cô đành đổi căn hộ hơn trăm mét vuông lấy căn hộ năm mươi mét vuông để lấy tiền cho con học nốt 2 năm cuối đại học.

Nhưng cô chẳng tiếc. Nỗi vất vả, nhọc nhằn của người mẹ được bù đắp bằng tấm bằng xuất sắc của cô con gái thông minh. Cô hạnh phúc và tự hào đến ngạt thở khi con gái thông báo được nhà trường nhận làm trợ giảng một năm và sẽ cùng người yêu về thăm mẹ một tháng. Cô như đi trên mây, lòng vui như hội, cứ đếm từng giờ mong ngày con về.

Vậy mà đến ngày đã hẹn, nó lại thông báo: Về thành phố Hồ Chí Minh và ở lại trong đó vài ngày để đưa người yêu đi du lịch rồi mới ra Hà Nội thăm mẹ. Cô hụt hẫng nhưng thấy con nói hợp lý nên cũng nguôi ngoai. 10 ngày sau cô cũng được ra sân bay đón con, nước mắt chảy như suối. Cô ôm con vào lòng chẳng muốn rời ra, vậy mà vừa lên taxi con gái đã bảo: “Mẹ ơi, chúng con về khách sạn, khoảng 2 giờ sau chúng con sẽ đón mẹ ra nhà hàng ăn tối nhé…”

 

Cô cứ băn khoăn liệu cho con đi du học là một quyết định sai tầm!?

Cô thót lòng, bối rối nhưng cái lý của con: Muốn ở khách sạn cho tự do, ăn hàng cho lịch sự mà mẹ cũng đỡ vất vả… Nỗi buồn ở đâu cứ chạy trong người cô. Những ngày con còn nhỏ, đi đâu cô cũng “tha” con đi. Con bé quấn mẹ, chẳng chịu rời, ai cũng bảo nó là cái đuôi của mẹ.

Con về rồi lại đi nhưng nó để lại cho cô một cảm giác mất mát đến đau lòng. Trước khi đi, nó nói:“Con sẽ cưới anh ấy để nhập quốc tịch bên ấy, sống được thì sống, chán thì chia tay nhưng con sẽ ở lại bên ấy làm việc, chứ không về Việt Nam đâu. Về Việt Nam không thể sống nổi… Khi nào mẹ về hưu thì con sẽ đón mẹ sang, nhà dưỡng lão ở bên ấy điều kiện cực tốt…” – cô nghe mà lòng nặng trĩu.

Lẽ nào cho con đi du học là một cuộc đầu tư thất bại? Cô thấy tiếc. Con bé học rất giỏi, nó thông minh, có tài, cô đã tin tưởng, hy vọng vào nó. Cô thấy buồn khi nghĩ đến mong ước của chồng: Cho con du học để cho con và cả cho đất nước…

4:31 pm, by tuangp
permalink




Con Bướm

Một người nọ tìm thấy một cái kén của con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua.

Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vượt ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén, thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không? Mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để đủ sức bay đi?

Than ôi! Vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bay đi được.

Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vươn đôi cánh lớn ra mà bay bổng.

Sức phấn đấu cũng rất cần thiết cho đời sống chúng ta vậy.

Nếu cuộc đời không có những trở ngại thì chúng ta sẽ bị bại liệt như con bướm kia. Chúng ta không có đủ sức để bay bổng. Trước những thăng trầm thế sự, chúng ta phải có đủ trí phấn đấu ngõ hầu vươn lên trong cuộc sống.

Chúng ta sẽ có sức dũng mãnh, vì cuộc đời có những trở ngại khiến chúng ta phải đấu tranh.

Chúng ta sẽ có trí tuệ, vì cuộc đời có những vấn đề nan giải khiến chúng ta phải giải quyết.

Chúng ta sẽ có can đảm, vì cuộc đời có những chông gai nguy hiểm khiến chúng ta phải vượt qua.

Chúng ta sẽ có lòng từ bi, vì cuộc đời có những kẻ bất hạnh để cho chúng ta giúp đỡ.

Chúng ta sẽ có thịnh vượng, vì cuộc đời tạo ra những trí óc và bắp thịt khiến chúng ta phải vận dụng.

Bạn có nghĩ vậy không?

St.

11:56 pm, by tuangp
permalink